January 12th, 2010
12/01/2010
Hôm nay bạn Quỳnh Anh bay sang Úc. Bạn Tuấn Anh thì mời cưới.
Prepare to feel the romance
You could have kissed me
Like this wasn’t gonna last
Kept me from saying
Something I’ll never take back
You could’ve held me
Like there was no chance
Of me waking up where I am
You could have stopped short of
Every dream I’ve ever had
So help me girl you’ve gone too far
It’s way too late to save my heart
The way it feels each time we touch
I know I’ve never been so loved
And I can’t help myself
So help me girl, you’ve got to help me girl
You had to be there when that old sun came up
Making last night feel like a vision of things yet to come
You just had to hold me like nobody else
Now look what you’ve gone and done
You had to love me
Till I just can’t get enough, please, please
So help me girl, you’ve gone too far
It’s way too late to save my heart
The way it feels, each time we touch
I know I’ve never been so loved and I can’t help myself
So help me girl
The way it feels each time we touch
I know I’ve never been so loved
And I can’t help myself
I can’t help myself, I can’t help myself so help me girl
You’ve got to help me girl
Cause I’m falling down
I’m falling down
You got to help me this time
Cause I’m falling down
Falling down
You got to see my love
You’ve got to help me now … falling down
It’s the emptiness I’m feeling inside
You’ve to save me girl
Nó bắt đầu viết blog và có vẻ là sẽ thường xuyên, vì đây đã là bài thứ 2 trong vòng ít ngày nay. Như một nhu cầu tự thân. Không tìm được ai để chia sẻ theo cách truyền thống được nữa. Hoặc không còn có thể giữ những tâm tư, vận động đang ngày càng lớn dần lên ở yên trong đầu được nữa. Tốt. Như thế có vẻ cởi mở hơn, (có vẻ hi-tech hơn nữa – trước đấy trong khi bạn bè viết blog, facebook ầm ĩ thì nó vẫn như ở ngoài cuộc, chỉ trung thành với 2 hình thức communication đã hơi cũ là sms và chat chit – vốn là công cụ để nó cưa cẩm các em) và người khác cũng có thể hiểu nó hơn.
Đi ngủ sớm!!!
1 cô gái xinh đẹp, hiện đại, có vẻ đang in trouble nhưng cách em ý kiểm soát tâm trạng đầy lý trí.
Ngày nhiều tin tức – sự kiện:
-Ho sù sụ. Bố khỉ, vừa dứt đợt ho trước được 2 ngày
-Công việc ổn. Phải đánh thức tình yêu lập trình trở lại . Anh Khiêm thông báo kế họach nghỉ đôngở Sa Pa vào cuối tháng 11.
-Bác Toàn lên chức bố, khoảng lúc 7h tối hôm qua. Cả trưa nay tranh thủ vào thăm cháu, cháu nặng tận 3,7k, trộm vía, thật là cứng cáp. Bế nó một lúc, nó nhìn chú.
-Cũng tin về trẻ sơ sinh. Chiều tối chị Nga nhắn tin “báo cáo”, Minh Lam (mình thích gọi thế hơn là “Ram”) tăng 950gram, nghĩa là đã vươn lên từ mức trẻ sinh non “còi cọc” lên bằng mức trẻ sinh đủ tháng đủ ngày. Hôm nay là đầy tháng cháu.
Haizzz, mỗi đứa trẻ mới ra đời, có cảm giác như là mình lại bị gắn vào một trục tọa độ mới, bắt đầu ở điểm 0. Từ khi nó chào đời, bắt đầu một lọat những cột mốc mới được dựng lên: đầy tháng, tròn một tuổi, hai tuổi, 3 tuổi – đi nhà trẻ, .., 6 tuổi – đi học lớp 1, lớp 2, lớp 3, … , hết cấp1, vào cấp 2 – lớp 6, lớp 7, .. Và trục tọa độ thời gian của mình bị đẩy lùi lại sau (ở mức âm) và vì thế như là bị quên lãng dần đi.
-Buổi tối đi chơi với Sunny Vũ và Thảo mít, tận 3 tăng mệt nghỉ: Bò nướng Hàng Cót (view quá tuyệt, đồ ăn quá ngon) – Hoa quả dầm Hàng Gai(ngấy thôi rồi) – Rồi đi dạo Hồ Gươm(quá thư thái).
Một hình ảnh gây ấn tượng là cô gái vào ngồi ăn một mình ở quán hoa quả dầm.
Lúc về qua Hàng Bông mà vẫn không mua được món quà ưng ý để gửi tặng bạn Hà.
Ngủ sớm thôi. Cố quá lại thành quá cố.
Mãi mà không ngủ được. Đêm rồi mà vẫn tỉnh như sáo.
Hậu quả của cuộc trò chuyện hăng say với ku Tuấn Anh lúc tối? 2 thằng đã chia sẻ nhiều về ước mơ và dự định. Máu!
Cũng có thể chỉ đơn giản là tại trưa nay ngủ nhiều quá!
Cũng có thể tàn dư từ buổi đám cưới ku Quang hôm thứ 2, giờ mới ngấm
Hoặc tại cốc cà phê uống khi tối!
“..Nhưng liệu còn phẩm chất tốt đẹp nào ẩn giấu dưới bề mặt xấu xa đó không? Ai mà biết được? Khi người bán hàng ở cửa hàng tạp hóa trả tôi thừa tiền lẻ, tôi nói lại với bà. Khi bà trả đúng, tôi nhét toàn bộ xu lẻ vào hộp quyên góp từ thiện làm bằng kim loại, để khuất dưới những thanh sô cô la. Tôi khóc khi xem những bộ phim hay; tôi gửi thiệp cho mẹ vào ngày Mother Day và tôi thích làm Lucy ngạc nhiên. Ẩn sau con mắt háo sắc và thiển cận của mình, tôi là một kẻ mềm yếu và cực kỳ lãng mạn. Khi đi làm về sớm, tôi sẵn sàng đưa vé tàu điện ngầm cho một kẻ cầu bất cầu bơ nào đó để hắn có tiền mua mấy loại thuốc phiện rẻ rúng, tiêm vào những mạch máu đã hoàn toàn bị hủy hoại. Tôi ở lại cơ quan muộn và cảm thấy tội lỗi vì kiếm được quá nhiều tiền. Tôi thích làm việc từ thiện và chỉ muốn từ bỏ tất cả để đi du lịch tới một vùng biển phía đông nước Úc.” (Từng qua tuổi 20)
Hôm qua gặp Mai rùa trên mạng, mình động viên “Trong trường hợp nào cũng không đánh mất niềm tin, phải không cậu?”, Mai rùa bảo đó là lời động viên ý nghĩa nhất từng nghe, còn bảo sau này sẽ dạy lại cho con gái câu nói đó.
Hôm nay chat với em Triệu Minh, em bảo vừa mắng một đứa bạn ủy mị vì chia tay người yêu. Nhân chuyện đấy em bảo “Niềm tin là thứ quý nhất của con người”.
Nói ra thì thật buồn cười, mình cũng nghĩ nhiều về “niềm tin”. Mình đồng ý 100% với em Minh. Niềm tin là thứ đã giúp mình vượt qua những cái tưởng như không vượt qua được (có lẽ vì thế mà hôm qua mình mới nói câu đó với Mai). Mình không thiếu niềm tin, thậm chí còn quá cực đoan là đằng khác, và nhiều khi hơi lố bịch ^^ .
“There can be miracles, when you believe Though hope is frail, it’s hard to kill Who knows what miracles you can achieve When you believe, somehow you will You will when you believe ..” (When you believe trong Prince of Egypt)
Mà sáng nay tự nhiên lại nhớ đến giai điệu của bài hát cũ rích này của A1
“Nếu đã có niềm mơ ước thì đừng nản lòng” (Subasa)
Ngày dài và ngắn.
Ngày dài vì bắt đầu từ 4h sáng, hai anh em đã lục tục dậy và từ đó cho đến 10h đêm là một hành trình Hà Nội – Nghệ An – Hà Nội.
Ngắn vì tính ra trong 18 tiếng của ngày đó thì đã có 14 tiếng rong ruổi trên ô tô, 2 tiếng ăn nghỉ chợ búa dọc đường, chỉ còn lại 2 tiếng cho mục đích chính: giỗ tổ. Nhóang nhoàng gặp gỡ (kết hợp với ăn uống), giới thiệu họ mạc, thắp hương nhà thờ, thăm mộ, thăm hỏi các o tất cả chỉ trong có 2 tiếng buổi trưa đó.